Đêm ở viện quân y 2

Đêm ở viện quân y 2
Đúng ra trưa qua tôi xuất viện nhưng bác sỹ Thắng đề nghị tôi ở lại một đêm để sáng mai đi siêu âm kiểm tra tim mạch ở chỗ bác sỹ Đoàn. Tôi thấy đề nghị hay quá nên ở lại thêm đêm thứ ba nữa.
Đêm qua tôi ngủ sớm, chưa tới 9 giờ tối là đã nhắm mắt vì chẳng biết làm gì nên ngủ thôi cho mắt ngủ với. Trong mơ tôi thấy mình đang ở một nơi đông đúc như sân bay, ngồi trò chuyện với một anh tây và một cô đầm cùng một cô người Việt tre trẻ. Bỗng anh tây hỏi cô người Việt kia: Trang Thanh Lan cô nghĩ gì về thực trạng xã hội hiện nay? Cô kia không trả lời mà chạy một nước ra đón bạn. Tôi thấy bất lịch sự quá nên mới giơ tay để tôi trả lời thay vì cô kia đi đón bạn rồi. Bỗng quên nội dung câu hỏi của anh tây nên hỏi lại hồi nãy anh hỏi gì? Anh kia chưa trả lời thì tôi đã thoát ra cõi trung giới mà tỉnh dậy, lòng bồi hồi muốn quay về với mộng để trò chuyện với anh tây. Bật dậy nhìn đồng hồ trên iPhone mới không giờ 40 phút.
Đi toilet xong quay vào ngủ tiếp lại thấy mình trở về mái nhà xưa trên đường Bạch Đằng nuôi gà mới nở nhiều ơi là nhiều. Tôi ngồi giữa bãi thả nhặt từng vỏ trứng vỡ đôi còn vương lòng trắng đỏ. Cùng ngồi nhặt với tôi là một cô gái trẻ có dáng vẻ một bà chị Hai. Cô kêu nhà mình có đường cát trắng, má cho con một ký để làm bánh với món vỏ trứng này. Tự dưng tôi nghĩ chắc cô này làm bánh in. Ngồi giữa đàn gà con đông hàng ngàn mà tôi bồi hồi cảm động với tiếng kêu líu ríu và mùi nồng nàn của trại chăn nuôi gà mới nở. Tôi tỉnh dậy ngay lúc đó, nhìn đồng hồ 5 giờ 14 phút sáng mà bàng hoàng vì giấc mơ đẹp quá! Giữa viện quân y một thời chứng kiến biết bao cảnh tang thương tử biệt tôi lại mơ thấy một đàn gà con lít nhít trong tiếng líu lo của chim trời đón chào ngày mới trên những tàng cây quanh viện. Lành thay.

5 Comments