Đối thoại của Cựu chiến binh với Giáo sư Bờm

Đối thoại của Cựu chiến binh với Giáo sư Bờm
(Hậu Cổ phần hóa Hãng phim Truyện Việt Nam)
Phần 1: ĐỊNH GIÁ
Cựu chiến binh (CCB): Xin chào GS Bờm, thật vinh dự khi được đối thoại một nhân vật rất đặc biệt trong văn học dân gian Việt Nam.
GS Bờm: Ôi dào, đại ngôn thế làm gì, cứ gọi tớ là Bờm, thậm chí “thằng Bờm”cho dân giã.
CCB: Dạ đâu dám, ngay việc xưng em với GS cũng cảm thấy có chút hơi quá rồi ạ. Về nguyên tắc văn hóa người đương đại không cho phép gọi GS là “thằng” ạ!
GS Bờm: Thôi cậu không phải vòng vo theo kiểu “đường cong mềm mại” nữa, có gì cần trao đổi thì nói luôn đi?
CCB: Dạ, thưa GS nếu như em không nhầm thì Hãng phim Truyện Việt Nam đã từng làm một bộ phim rất hay về GS chỉ có cái tên phim là hơi khiếm nhã: “Thằng Bờm”.
GS Bờm: Cũng đừng câu nệ làm gì, việc nhìn nhận Bờm là ông hay thằng xuất phát từ vị trí đứng và quan niệm của mỗi người đối với Bờm. Ngay trong xã hội hiện tại giá trị giữa “ông” và “thằng” nhiều khi chỉ là một lằn ranh giới rất mong manh chứ không hẳn là một khoảng cách.
CCB: Thưa GS có thể nói cụ thể hơn được không ạ?
GS Bờm: Nôm na thế này nhé: Nhiều người hôm nay đang là “ông” giám đốc danh giá nhưng rất có thể ngày mai đã là thằng khi dính vào một vụ tham nhũng nào đấy. Hay như trong một gia đình khi chồng đem tiền về, vợ thân mật gọi là anh nhưng có thể ngay sau đó chồng có thể đã là thằng rồi!
CCB: Dạ hình như GS đi hơi xa vấn đề rồi ạ, cái tên phim “Thằng Bờm” thuộc lĩnh vực khác ạ!
GS Bờm: Tớ biết chứ! Các nghệ sĩ của Hãng phim chỉ mượn truyện về Bờm để gửi đến công chúng đương đại một thông điệp: Hãy tôn trọng quy luật của giá trị! Tự trong sâu thẳm các nhà làm phim cũng tôn trọng Bờm đấy chứ. Mà làm phim gì là việc của Hãng liên quan gì đến tớ nhỉ?
CCB: Thưa GS đúng là ở phạm vi cuộc phỏng vấn này không có mục đích bàn về bộ phim “Thằng Bờm” của Hãng, mà đề cập đến một vấn đề thuộc lĩnh vực nghiên cứu của GS – Giá trị luận.
GS Bờm: Nếu thuộc phạm vi của tớ thì được cậu nêu câu hỏi đi!
CCB: Thưa GS mới đây VTV lên sóng một phóng sự :“Thương hiệu 60 năm của Hãng phim … được định giá 0 đồng”. Là một người nghiên cứu về giá trị luận, theo GS việc định giá như vậy có gì bất hợp lý không ạ?
GS Bờm: Có nhiều sự việc nếu nhìn hình thức bên ngoài sẽ chỉ thấy được giá trị ảo mà không thấy được bản chất – giá tri thực của nó.
CCB: GS có thể nói rõ hơn được không ạ?
GS Bờm: Tớ ví dụ thế này nhé: Phú ông ngu gì mà không hiểu chiếc quạt mo của tớ chỉ tương đương với một nắm xôi nhỏ. Vậy mà ông ta lại định giá nó ngang bằng với “ba bè gỗ lim”, “ba bò chín trâu” rồi “ao sâu cá mè”! Trong trường hợp này người định giá thừa biết giá trị thực của chiếc quạt mo nhưng vẫn đưa ra một giá trị cực ảo với dụng ý riêng của mình.
CCB: Thưa GS tại sao Phú ông lại làm một việc mà nhìn vào ai cũng thấy vô lý để đạt được cái gì ạ?
GS Bờm: Ai cũng biết dù Phú ông có đưa ra bất cứ điều kiện gì thì Bờm cũng đủ khôn để hiểu giá trị thực cái quạt mo của mình. Rõ ràng việc đưa ra nhưng điều kiện trên trời như vậy dụng ý của Phú ông chỉ muốn quảng bá sự giàu có của mình, khẳng định vị thế của mình với cộng đồng.
CCB: Đúng là GS phân tích rất có lý nhưng ví dụ này đâu có giống việc định giá ở Hãng phim truyện hiện nay?
GS Bờm: Cậu phải động não chịu khó tư duy một chút chứ! Vấn đề nhìn ngoại diện chỉ là giá trị ảo diễn cho thiên hạ xem, còn bản chất giá trị thực là bao nhiêu chỉ có những người có quyền quyết định số phận của Hãng phim với lãnh đạo Công ty Đường thủy biết được.
CCB: Dạ, như vậy theo GS có nghĩa giá trị thương hiệu 60 năm của Hãng sẽ khác ạ?
GS Bờm: Ôi dân gian có câu “ngu như Bờm” vậy mà vẫn còn có những thằng ngu hơn cả Bờm…
Phần 2: ĐỊNH HƯỚNG
CCB: Dạ theo GS: Giá trị thực của thương hiệu Hãng phim là vô giá, còn giá trị vật chất của Hãng phim cũng không thể còi cọc như con số đã công bố?
GS Bờm: Đấy là cậu nói đấy nhé, mấy cái vụ tiền bạc có mùi lợi ích nhóm này tớ nghĩ nên tránh xa, thôi ta chuyển chủ đề khác cho lành!
CCB: Em không nghĩ GS lại quá thận trọng, quá giữ ý như vậy!
GS Bờm: Cậu tính sống trong “làng” như tớ không cẩn thận ăn đòn hội đồng như chơi!
CCB: Da! Thưa GS thời gian qua có nhiều bài viết phản ánh về việc Hãng phim truyện sau khi được bán cho Công ty Đường thủy hiện đang ở tình trạng sống mòn! Không có việc, lương của anh chị em nghệ sĩ thấp đến mức như tiền trợ cấp hộ nghèo.
GS Bờm: Như vậy có khác gì chết lâm sàng!Thế Ban lãnh đạo Công ty không có động thái gì à?
CCB: Thưa GS họ có tạo điều kiện cho anh chị em nghệ sĩ của Hãng phát huy ở một số lĩnh vực mới ạ!
GS Bờm: Ừ phải năng động thế mới đúng chứ, dân làm kinh tế họ thích ứng nhanh hơn dân văn nghệ, mà cụ thể họ định hướng như thế nào?
CCB: Thưa GS Ban lãnh đạo công ty định hướng cho anh chị em nghệ sĩ làm xe ôm và bán bún, phở ạ!
GS Bờm: Thật ngưỡng mộ Ban lãnh đạo công ty, phải là những người rất thông minh, rất sáng tạo và rất nhân văn mới đưa ra được ý tưởng hay ho này.
CCB: GS nói thật hay đùa đấy ạ?
GS Bờm: Sao lại đùa nhỉ! Cậu không thấy các đồng chí lãnh đạo trên công ty quá giỏi và đầy trách nhiệm với cán bộ nhân viên của mình à.
CCB: Dạ em thấy có gì sáng tạo đâu ạ! Đẩy các nghệ sĩ ra đứng đường đứng chợ, bỏ chuyên môn được đào tạo và làm nghề bao năm thay vào những việc phổ thông chạy xe ôm và bán bún, phỏ sao có thể xem là quá giỏi?
GS Bờm: Sao lười cập nhật thế! Cậu không thấy biết bao quan chức xây biệt thự, biệt phủ mua siêu xe … hàng trăm tỷ bằng tiền kiếm được từ đi xe ôm và bán rượu đấy ư? Một khi các nghệ sĩ có được cả trăm tỷ thì họ thả sức làm nghề như vậy có quá tốt không?
CCB: Dạ !!!
GS Bờm: Khi các nghệ sĩ tham gia chạy xe ôm và bán hàng ăn uống sẽ có điều kiện thâm nhập thực tế, trải nghiệm và tích lũy vốn liếng cho sáng tạo nghệ thuật, thậm chí phông văn hóa của các nghệ sĩ cũng được nâng lên một tầm mới.
CCB: Thưa GS, làm gì có chuyện đi bán bún phở lại nâng được phông văn hóa lên ạ?
GS Bờm: Thế mới biết các cậu bây giờ học hành nhiều có bằng cấp đấy nhưng khả năng vận dụng kiến thức quá tệ. Tớ hỏi cậu nhé: Có “văn hóa ẩm thực” không? Bún, phở, rượu có phải ẩm thực không?
CCB: Dạ cứ cho là GS nói đúng thì sau khi có tiền có vốn sống, phông văn hóa được nâng cao thì anh em nghệ sĩ có điều kiện làm nghề không ạ?
GS Bờm: Đương nhiên khi cán bộ nhân viên của Hãng phim đã có nhiều tiền lúc đó Ban lãnh đạo Công ty sẽ – Định hướng cho Hãng làm một bộ phim để đời, có khi còn ẳm cả giải Oscar cũng nên.
CCB: Thưa GS xem ra điều này có vẻ hoang tưởng ạ!
GS Bờm: Sao cậu vẫn tối dạ thế nhỉ, với truyền thống “đường thủy” của mình Ban lãnh đạo công ty sẽ dễ dàng kiếm cho Hãng phim một chiếc tàu thủy cũ hỏng, sơn phết lại thật sặc sỡ làm đạo cụ, đủ điều kiện để sản xuất bộ phim “Tàu Titanic”
CCB: Thưa GS rồi sau đó ạ?
GS Bờm: Hết phim! Có thế mà cũng phải hỏi