Hôm nay tôi rảnh làm thơ

Hôm nay tôi rảnh làm thơ,
Dãi bày ý kiến, học sinh bây giờ.
Năm học mới cũng sắp vào,
Công việc cũng sắp ào ào như mưa.
Ý thức thì rất lưa thưa,
Làm sao để sống cho vừa lòng nhau.
Học sinh kêu nhọc, than đau,
Thâu đêm suốt sáng rủ nhau làm Tiền.
Học thì không học, hay yêu
Xuyên đêm tin nhắn mai sao đi học?
Múa thì loại dốt liên miên
Nhưng mà cứ tưởng cô tiên trên trời.
Mặt tiền cộng với tư duy
Kém không có nổi một từ cân đo.
Xiếc thì hạn hán cả lời,
Có thể lực tốt, nhưng thời lại ngu.
Bảo bạn dơ tay thu người,
Trời ơi bạn lỏng rụng rời tay chân.
Sang múa ngắm cả mình thân,
Trời ơi nó béo như con heo rừng.
Sang xiếc tập bài đi thi
Bài kinh khủng tởm, nhưng thầy lại mê.
Làm bài mà để miễn chê,
Ông cho một mẻ, không hề thi luôn.
Công nhận sinh viên bây giờ,
Học không lo học, bảo sao ngu nhiều.
Yêu đương son phấn suốt ngày,
Cơ mà không thể giỏi về chuyên môn.
Đến lúc học xong ra đời,
Đời khinh cười bỉ, trách đời tôi ngu.
Còn khu lắm chuyện kinh đô
Sân khấu điện ảnh, trò đời mắm tôm.
Nhìn thì hoành tráng nguy nga,
Cơ mà đến lúc lần ra mới buồn.
Chuyện này chuyện nọ hết năm,
Thầy cô cũng chẳng đồng nghiệp cũng không.
Chuyên môn hạn chế rõ ràng.
Trung cấp không nổi thì đòi dạy ai.
Bản tính xấu bẩn còn nhiều,
Cơ mà loại bỏ thì giờ trách ai.
Thương thay số phận dân hèn,
Thấp cổ bé họng thì gào ai nghe.
Hôm nay tôi kể bạn nghe
Chuyện trong Mai Dịch thì dài lê thê.
Thôi đành chẳng biết than ai
Cúng ông facebook một bài nên thơ.
Những chuyện học sinh bây giờ,
Nằm than với kể cho xuề đầu đuôi.
Tôi đây thơ kém chẳng hay
Nhưng tôi vẫn kể cho vui xóm làng.
P/s: thôi thì làm thơ cho toả nỗi lòng bấy lâu.

47 Comments