Khi đăng bài về Trịnh

Khi đăng bài về Trịnh – Nguyễn phân tranh đêm qua, để không quá dài mình đã lược bỏ nhiều chi tiết hay. Như sau chiến dịch xâm lược Đàng Ngoài thất bại, Thuận Nghĩa cố ý bỏ rơi Chiêu Vũ cho Trịnh Căn bắt, còn mình thì dẫn tàn binh về trước. Nhưng chuyến trở về của quân Nguyễn cũng rất tồi tệ:
“Cuốn cờ im trống, người người chán nản rã rời
Kéo giáo lê qua, ai nấy mong về quê quán.
Vù vù ong rừng bay đến, đuôi vàng đầu xám đầy trời.
Nọc độc đốt bừa, cánh dài lưng eo rợp đất.
Kẻ bị đốt hoặc choáng người đau điếng,
Hoặc kêu la tựa móng sắc hổ vồ.
Trùm áo trận, người ngựa lánh trốn;
Vắt chân cao ai nấy chuồn nhanh.
Mới hay thiên ý rõ ràng, chớ bảo sức người ngăn được.
Thời chăng? Cơ chăng? Đều do vận cả”
May mà cả hai còn sống sót quay lại miền nam gặp chúa Hiền được nhờ sự thông minh của Chiêu Vũ, ngôi sao của 7 lần Trịnh Nguyễn phân tranh.
“Hữu Dật là người sáng suốt có tài lược. Ban đầu làm văn chức, đi giám chiến, danh vọng đã vang dậy rồi. Đến lúc làm tướng, nhiều lần bày mưu cao, đánh đâu thắng đó, người ta đưa làm trụ cột thường sánh với Khổng Minh, Bá Ôn”.