[Nhân đọc bài của Phương viết quá hay về giáo dục gia đình]

[Nhân đọc bài của Phương viết quá hay về giáo dục gia đình]
Hôm nay mình đi ra ngoại thành, thấy những cô cậu thanh niên mặt mũi non choẹt, cố gắng ăn vận hở hang và không đội mũ bảo hiểm, phóng những chiếc xe máy luồn lách qua con đường bụi mù chật ních ô tô… Dọc con đường ấy là những hàng quán bụi mờ lếch thếch, thỉnh thoảng mọc lên mấy toà “lâu đài” xây dựng cầu kỳ một cách vô lý giữa quang cảnh lụp xụp. Đôi chỗ, vẹt lên một gò đất mà trên đỉnh của nó là cái cột điện – hoá ra người ta sạt đồi để xây nhà. Đi lên sườn núi cũng có thể thấy rõ có vạt núi đang bị phá nham nhở, hẳn để ai đó xây một khu nghỉ dưỡng hay biệt thự nào đó… Một bức tranh nhem nhuốc mà may thay, chỉ có con mắt người lớn của chúng tôi thấy – và so sánh với rừng và đồi ở “xứ người” – và thở dài.
Một cá thể sinh ra và lớn lên sẽ chịu tác động rất lớn từ môi trường sinh sống và tất cả những mối quan hệ hình thành quanh họ. Trong đó, mối liên kết đầu tiên tạo nên cái “nết người”, không đâu khác, chính từ gia đình mình. Từ xuất phát điểm đó, người ta như cái cây – vươn lên trên nền đất, và rồi tròn méo thế nào sẽ do môi trường nhào nặn – nhưng cái gốc rễ vẫn luôn ở đó, giữ chặt cây khỏi gió táp, mưa sa…
Điều dở của chúng ta bắt đầu từ việc đất không cung cấp những dưỡng chất cần thiết để nuôi rễ – mà lại cố gồng mình lấy khí, lấy ánh nắng hòng biến đổi hình hài của cây. Khi giáo dục gia đình quên mất nhiệm vụ cơ bản quan trọng của nó là xây dựng một hệ giá trị văn hoá mà người ta vẫn thường gọi là “nề nếp gia phong” (vốn vẫn bị hiểu với ý nghĩa kỷ luật hà khắc áp đặt phong kiến); thay vào đó, nhà nhà đuổi theo và cố gắng làm thay công việc của trường học (cung cấp kiến thức), vô tình, ta bỏ quên việc nuôi dưỡng một con người đúng nghĩa: biết sống với một trái tim nồng thắm.
Có lẽ, trước khi nói đến việc cải cách và thay đổi những gì to tát, điều đầu tiên chúng ta cần làm đó là xác định lại vị trí, vai trò và nhiệm vụ của mình trong quá trình nuôi dưỡng một con người. Còn nơi nào nuôi dưỡng cảm xúc của đứa trẻ tốt hơn căn nhà với những người thân? Và còn đâu tốt hơn, nếu đứa trẻ ấy đến trường và biết rằng sẽ nhận đươcj sự hỗ trợ đúng mức để nâng tầm hiểu biết từ những người có chuyên môn, được đào tạo bài bản cho những nhiệm vụ cụ thể?!
Điều vô lý hiện nay là ta cứ đòi hỏi nhà trường và thầy cô phải yêu thương và nuôi dưỡng tâm hồn trẻ, còn cha mẹ thì tìm đủ mọi nguồn để củng cố tri thức – những thứ chính cha mẹ còn không tự kiểm soát nổi. Và thế là câu chuyện trường lớp giờ biến thành việc ai đầu tư cho con, “rèn luyện” con tốt hơn? Còn nhà trường giờ thành đơn vị cung cấp dịch vụ khiến “khách hàng nhí” hài lòng và đạt thành tích cao hơn, “cạnh tranh” tốt hơn trên mătk bằng chung… Cuối cùng, rớt lại là những đứa trẻ nhà nghèo, thiếu điều kiện học tập, cha mẹ nai lưng ra kiếm từng đồng để nuôi miệng ăn hàng ngày. Những đứa trẻ ấy không đua kịp chúng bạn nhà giàu học thêm đủ kiểu, không đủ thời gian để hiểu được những gì đang diễn ra trong 4 bức tường lớp học với tốc độ tên lửa khi thời gian học bị cắt xén thành thời gian “luyện”, khi giáo viên còn mải lo cho những lớp học “dịch vụ” nhằm giải quyết thu nhập nuôi con của chính họ. Những đứa trẻ ấy, rời khỏi cổng trường là nhìn thấy nhếch nhác bụi đất đối lập với xa hoa, hào nhoáng, là nhìn thấy những kẻ “như mình” mà nhờ làm những đieeuf sai trái lại thay đổi hẳn cuộc đời… Những đứa trẻ ấy… rồi sẽ thành “ai” đây giữa dòng đời vội vã, xô bồ?!
Vậy thì cải cách cần bắt đầu từ đâu?!
Link bài của Phương: https://www.facebook.com/phuong.dang.5686/posts/10154789765178318

7 Comments