Trở lại Phú Quốc

Trở lại Phú Quốc, chả hiểu sao lại nhớ Châu Phi và quan trọng hơn là nhớ Mắm và Don ở nhà.
THƯ VIẾT CHO CON
Cho Mắm và Don
Này hỡi các con yêu quý của cha!
Cha viết cho con khi cách xa gần nửa vòng trái đất
Nơi có những buổi chiều bụi mù và hoàng hôn bỏng rát
Nơi cha đã khóc trước nụ cười của em bé Phi châu
Sẽ có rất nhiều lần để con đến thành Rome
Nhưng khi lớn lên, cha mong con một lần thăm xích đạo
Nơi thừa nắng, thừa khổ đau, thừa hoang dại
Và thừa cả vô cùng niềm hạnh phúc, lạc quan
Ở đây chẳng có gì là tính toán thiệt hơn
Mỗi con người đều như thân bao báp
Thản nhiên xanh giữa muôn trùng khô khát
Tự tại đi cho đến cuối hành trình
Ở nơi đây cha đã tự hỏi mình
Sao hạnh phúc lại giản đơn đến vậy?
Giản đơn thế sao lại không tìm thấy
Ở những nơi thừa mứa sự đủ đầy?
Bí ẩn nào trong điệu nhảy mê say
Trong tiếng hát hồn nhiên, trong ánh nhìn rộng lượng
Trong mênh mang nắng quái chiều sa mạc
Trong cách lặng im chiêm nghiệm cuộc đời
“Chúa đã bỏ châu Phi đi rồi”*
Chẳng phải vậy – thật ra châu Phi không cần Chúa
Mỗi thực thể lục địa đen đều tự biết tìm đường cho chính họ
Thấy mình thừa nên Chúa phải ra đi
Trong những ngày đến với châu Phi
Cha chợt nhận ra triết lý về hạnh phúc
Đó không là món quà để cho đi thỏa thích
Cũng không phải huệ ân ta được nhận về mình
Cha viết thư này trong một sớm bình minh
Châu Phi, 5.2012
(*) Lời thoại trong một bộ phim.

3 Comments