TRONG TANG LỄ MỘT NHÀ THƠ

TRONG TANG LỄ MỘT NHÀ THƠ
Nhà thơ ấy đã nằm trong vùng “Vô cùng thương tiếc…”
Rỉ rên tiếng nhạc
Để lại đời nhiều thơ tình gió mát
Và những người đàn bà – nguồn cảm hứng sinh ra các tuyệt tác kia
Đang lặng lẽ xếp hàng vào viếng
Sau những vòng hoa tang không hề ghi tên mình.
Những người đàn bà ấy
Có thể từng gặp nhau ở Hội Nhà văn
Từng chào nhau ngược chiều đường phố
Từng khích nhau đôi lời bóng gió
Và có thể vô cùng xa lạ
Tuổi tác lệch nhau, nhan sắc xa nhau
Có chung nỗi đau ngày vĩnh biệt
Có chung nỗi buồn chuyện mình, mình biết
“ Sống để dạ, chết mang đi”.
Chẳng có vành tang nào trên đầu những người đàn bà ấy
Thậm chí còn quên cài lên ngực áo mình vuông vải màu đen
Họ để tang trong lòng
Giấu buồn riêng, cố mang nét buồn chung
Một mình lần ngược mối tình
Âm thầm nhắc: “Nghĩa tử là nghĩa tận”!
01-8-2010
Vương Trọng

8 Comments